Tin tức An sinh xã hội, thông tin đào tạo việc làm
Tháng “cô hồn”, sale ô tô tiết lộ điều bất ngờ, thu nhập ổn nhất năm
Nghề “mưa dầm thấm lâu”
Sau 3 năm theo nghề tư vấn bán ô tô (sale ô tô) cho một thương hiệu xe nổi tiếng, Nguyễn Thanh Sơn (32 tuổi, ngụ tại TPHCM) cho hay tài sản to lớn nhất mà mình tích cóp được chính là 2 chiếc sim điện thoại, với gần 4.000 số điện thoại liên lạc của khách hàng.
Sơn cho hay sale ô tô là nghề “mưa dầm thấm lâu”. Phần lớn, để khách chịu xuống tiền cho những đơn hàng bạc tỷ này, Sơn phải “đeo bám” ít nhất vài tháng, có khi phải vài năm.

Nghề sale ô tô thường được xem là nghề “mưa dầm thấm lâu” (Ảnh minh họa: Tấn Thạnh).
“Khách vào xem xe rồi cọc luôn thì rất hiếm. Ngoài sở thích và kiến thức, khách mua ô tô còn dựa trên cảm xúc, tâm linh. Vì thế, bên cạnh việc hiểu biết sâu rộng về thông tin của từng chiếc ô tô, sale còn phải am hiểu nhiều lĩnh vực khác, có thêm kiến thức xã hội để làm thân với khách, tạo cho họ cảm giác thoải mái khi mua xe”, Sơn nói.
Bên cạnh đó, đối với những khách hàng là cặp đôi, vợ chồng, Sơn sẽ làm thân với người vợ nhiều hơn vì phụ nữ thường là người ra quyết định.
Theo kinh nghiệm nhiều năm qua, chàng trai chia sẻ những khách hàng ít am hiểu về xe là trường hợp khó tư vấn nhất. Bởi khách sẽ có xu hướng đưa ra những yêu cầu vượt quá giá trị của chiếc xe. Điều này khiến sale khó có thể tư vấn chiếc xe nào có đủ các yếu tố mà khách hàng mong muốn.
Đối với anh, hướng ngoại, thật thà và kiên trì là các tố chất cần thiết đối với một người sale ô tô.
Theo Sơn, đây là ngành hàng đặc thù, giá trị, khách thường là những người có điều kiện, kiến thức và sự trải nghiệm cao nên sale không thể “qua mặt”, nói dối bất cứ điều gì. Ngược lại, sự chân thành và thật thà sẽ dễ tạo sự tin tưởng, khiến khách chịu xuống tiền nhanh hơn.
Sơn nhớ rõ bản thân từng đi 30km/ngày trong suốt 1 tháng để làm thân, tư vấn thủ tục pháp lý cho khách hàng. Ngoài thời gian trao đổi về công việc, Sơn còn làm thân, tâm sự với khách những câu chuyện đời thường.

Nhiều sale còn phải tìm hiểu lĩnh vực khách hàng đang làm việc, cuộc sống đời thường của khách để dễ giao tiếp, làm thân (Ảnh minh họa: Wcar).
Thấy chàng trai thật thà, chịu khó, khách liền đồng ý xuống tiền cọc chiếc xe trị giá hàng tỷ đồng. Mặc dù lúc đầu, người khách này thể hiện thái độ xa cách, khó chịu, khó gần.
“Những khoảnh khắc ấy, bản thân cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn. Có nhiều khách rất khó tính, sale thuyết phục nhiều năm nhưng họ vẫn không mua. Khi nhận những trường hợp này, tôi thường tìm hiểu nhu cầu của khách trước rồi chăm chỉ đăng tải thông tin về ô tô trên trang cá nhân của mình. Lúc ấy, khách thấy phù hợp thì sẽ chủ động liên hệ”, anh Sơn bộc bạch.
Tháng kiếm trăm triệu, tháng lỗ vốn
Với kinh nghiệm 5 năm trong nghề, nữ trưởng phòng sale ô tô, Hoàng Bích Vân (41 tuổi, ngụ tại TPHCM), bộc bạch nữ giới làm nghề này thường gặp nhiều trở ngại, vất vả hơn nam.
“Là nữ nên chúng tôi phải trang điểm, để gương mặt đó ngoài nắng cả ngày khiến làn da bị ảnh hưởng. Không những vậy, nữ nhân viên sale còn nhiều lần bị khách hàng gạ gẫm, quấy rối với những lời mời gọi khiếm nhã”, chị Vân trải lòng.
Ngoài ra, chị cũng cảm thấy tổn thương trước những định kiến như nữ giới làm nghề này sẽ phải đi chơi, qua đêm với khách thì mới bán được xe.
“Nghề nào cũng có sự tiêu cực, nhưng không phải ai cũng thế. Để bám trụ được nghề này, đầu tiên phải làm bằng cái tâm và đi lên bằng chính năng lực của mình”, chị Vân bộc bạch.
Sau nhiều năm theo nghề, ngoài thu nhập, chị còn được gặp gỡ và học hỏi từ nhiều người ở các địa vị, điều kiện sống khác nhau.
Trong đó, chị ấn tượng nhất là hình ảnh một nam công nhân ở quê lên thành phố, dùng tiền tích cóp nhiều năm đi làm để mua chiếc ô tô nhằm chạy dịch vụ. Vì mong muốn cho anh có cuộc sống tốt hơn, chị Vân không ngần ngại nộp đơn xin giám đốc duyệt bán xe cho nam công nhân với mức giá vốn.

Một số sale có thu nhập hàng trăm, hàng chục triệu đồng/tháng, nhưng cũng có người hàng tháng vẫn bị lỗ vốn (Ảnh minh họa: C.T.V.).
Anh Phạm Xuân Toàn (30 tuổi, ngụ tại TPHCM), nhân viên sale ô tô, cho hay công việc này không cho phép anh sai sót bất kỳ điều gì, dù chỉ là một con số nhỏ. Bởi nếu xảy ra vấn đề, xe không giao đúng giờ, đúng ngày hẹn cho khách, anh sẽ là người đại diện cho công ty chịu mọi trách nhiệm.
“Có nhiều khách rất coi trọng tâm linh, phong thủy nên chỉ cần giao trễ 1 phút thôi cũng sẽ khiến họ giận dữ. Chỉ sau 1 lần gặp sự cố ấy, tôi đã tự rút kinh nghiệm, rèn dũa bản thân trở nên tỉ mỉ hơn”, anh Toàn nói.
Nam nhân viên sale ô tô cho biết tháng cô hồn, hay còn gọi là tháng Ngâu (tháng 7 Âm lịch), thường là thời điểm bán chạy nhất trong năm. Bởi vào tháng này, hãng thường có nhiều chính sách ưu đãi, giảm giá để thu hút khách hàng. Vì thế, người mua chỉ cần đặt cọc, chờ sang tháng để nhận xe.
Anh Toàn chia sẻ rằng nhiều người thường lầm tưởng nghề của anh có thể kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng thực tế, thu nhập của nghề này lại không ổn định do sự cạnh tranh và sức mua giảm. Nếu trước đây, trung bình mỗi tháng một sale ô tô có thể bán 3-4 chiếc xe thì bây giờ số lượng ấy chỉ còn một nửa.
“Một số người trong nghề có thể kiếm hàng trăm triệu đồng/tháng, nhưng đối với tôi thì chỉ dừng lại ở mức hàng chục triệu đồng. Thậm chí, có những tháng không bán được chiếc xe nào, sale còn lỗ vốn khi phải chi tiền làm quảng cáo, mời khách uống cà phê…”, anh Toàn cho hay.
*Tên các nhân vật đã được thay đổi
Tin tức An sinh xã hội, thông tin đào tạo việc làm
Lao động Việt ở Nhật ngỡ ngàng vì siêu thị hết gạo, nước sạch, giấy vệ sinh
Tối 9/8, Kha Đức Long (quê Nghệ An), tới siêu thị ở Izumi, tỉnh Osaka, Nhật Bản để mua đồ thì ngỡ ngàng thấy các quầy hàng để nước sạch, giấy vệ sinh đã hết sạch.
Nước sạch, giấy vệ sinh ở Nhật “cháy” hàng sau cảnh báo động đất (Clip: NVCC).
“Nước sạch, giấy vệ sinh ở siêu thị hết sạch do nhu cầu của người dân tăng đột biến. Thậm chí, có người còn mua cả bếp ga mini sau khi trên tivi cảnh báo ở Osaka có nguy cơ xảy ra siêu động đất”, Long nói.
Long ở thành phố Takaishi – khu vực được cảnh báo bảy ngày tới có khả năng xảy ra động đất 6 độ richter. Lần thứ hai đến siêu thị, Long vẫn không mua được nước, và phải mua trà về uống thay nước.

Nhu cầu mua nước sạch, giấy vệ sinh tại các siêu thị ở Nhật tăng cao, đặc biệt khu vực được cảnh báo xảy ra động đất (Ảnh: NVCC).
“Tôi không mua dự trữ đồ đạc gì, nếu động đất xảy ra, nhà sập thì không dùng được. Mấy hôm nay, tôi đi tìm nơi có thể lánh nạn quanh khu vực mình sống, để sẵn giấy tờ, hộ chiếu ở nơi dễ quan sát, có việc gì xảy ra chỉ việc chạy đến đó.
Nghe tin Nhật Bản có động đất, bố mẹ tôi rất lo lắng. Mẹ tôi dặn, cố gắng giữ an toàn cho bản thân”, Long nói.
Tại Sagamihara, tỉnh Kanagawa, rung chấn lớn xảy ra khoảng 20h tối 9/8, khi Nguyễn Lê Ngọc Thùy, 27 tuổi, vừa từ siêu thị về đến nhà. Cảm nhận thấy mặt đất chao đảo mạnh, ngôi nhà nghiêng ngả, Thùy vô cùng hoảng loạn. Vài giây sau, cô mới định thần được và lao ra hướng cầu thang để chạy xuống tầng 1.
“Tôi ở tầng 2, xuống tầng 1 chỉ vài mét, nhưng rất khó đi bởi nhà cứ nghiêng hết bên này sang bên kia. Tôi và 2 bạn cùng phòng sợ quá, phải chui xuống gầm cầu thang. Một phút sau, rung chấn tạm dứt, chúng tôi mới chạy ra ngoài.
Tôi ở gần núi, gần như ngày nào cũng có động đất, nhưng chỉ rung lắc nhẹ. Hôm nay, người dân bắt đầu mua đồ ăn, nước uống để dự trữ. Siêu thị gần nhà tôi cũng hết gạo. Tôi chưa kịp chuẩn bị gì vì không nghĩ lần này rung chấn lại mạnh đến vậy”, Thùy nói.

Điện thoại của Thùy liên tục phát cảnh báo về động đất (Ảnh: NVCC).
Trong khi đó, ở thành phố Ebia, anh Lê Sơn liên tục cập nhật thông tin từ Chính phủ Nhật Bản để có phương án mua đồ tích trữ hay không. Nam lao động Việt cho biết, lần đầu ở tỉnh Kanagawa cảnh báo động đất và rung lắc mạnh đến mức độ này.
“Tôi đang ngồi xem phim thì cảm thấy mặt đất rung chuyển, nhà nghiêng ngả, cửa đập ầm ầm. Tôi phải vịn tay vào bàn mới ngồi vững được. Tôi chưa từng thấy Kanagawa bị rung chấn mạnh đến vậy. Đang tính ôm máy tính, điện thoại, ví tiền chạy ra ngoài thì may sao hết rung lắc”, anh Sơn kể lại.
Người đàn ông cho biết, ở Nhật, khi Chính phủ phát cảnh báo động đất, người dân sẽ mua đồ dự trữ và tìm nơi lánh nạn.
“Tôi đang chờ cảnh báo tiếp theo rồi mới tính tiếp. Nếu mua đồ dự trữ mà xảy ra động đất thì cũng chỉ ăn tạm mì tôm chứ đâu có chỗ nấu nướng”, anh Sơn nói.
Tin tức An sinh xã hội, thông tin đào tạo việc làm
Vờ bị ốm để xin nghỉ làm, nữ nhân viên bất ngờ va phải sếp tại sân bay
Mới đây, mạng xã hội lan truyền đoạn video của một nhân viên văn phòng tên Grace (23 tuổi, quốc tịch Indonesia), về tình huống éo le cô vừa trải qua.
Theo đó, Grace làm việc ở Mỹ nhưng muốn về quê tại Bali (Indonesia) để thăm gia đình. Tuy nhiên, cô lại nói dối sếp là bị ốm. Grace xin nghỉ phép để đến bệnh viện và được đồng ý duyệt phép.

Cô gái va phải sếp của mình tại sân bay khi nói dối bị ốm để đi nghỉ mát (Ảnh: SCMP).
Vào ngày ra sân bay, khi đang xếp hàng chuẩn bị lên máy bay, Grace bỗng thấy một gương mặt và nghe giọng nói quen thuộc đang gọi tên mình. Cô tá hỏa phát hiện ra đó là sếp của cô.
“Đây có phải là bệnh viện không?”, vị sếp hỏi nữ nhân viên.
Grace cho biết cô đã rất sửng sốt trước cảnh tượng ấy. Cuối cùng, họ cười phá lên, tiến tới trò chuyện rồi nhận ra cả hai có cùng chuyến bay đến Bali. Người quản lý ngồi cách Grace vài hàng ghế. Anh đã chụp ảnh chỗ ngồi của Grace và gửi đến điện thoại di động của cô.
Cô gái đã đăng tải hình ảnh trước và sau khi bị cấp trên phát hiện lên mạng xã hội. Ở tấm ảnh đầu tiên, cô tỏ vẻ vui sướng trước chuyến nghỉ mát “lén” của mình. Ở tấm ảnh sau, Grace tỏ ra vô cùng xấu hổ.
Câu chuyện, tình huống tương tự từng gây tranh cãi trước đây, khi một người hâm mộ của nữ ca sỹ Taylor Swift cũng trở nên nổi tiếng khi xuất hiện với diện mạo trùm chăn kín mít. Lý do, người này nói dối sếp rằng mình bị ốm để nghỉ làm, lén đi xem đêm nhạc của thần tượng.
Tin tức An sinh xã hội, thông tin đào tạo việc làm
Cậu bé bụi đời bất ngờ thành ông chủ xưởng giày vì lý do đặc biệt
Món nợ ân tình của cậu nhóc bụi đời
Sáng sớm, mấy đôi giày, dép cũ, sờn rách đã chất đống trên chiếc bàn đề tấm biển “sửa giày miễn phí cho tất cả mọi người” của anh Nguyễn Ngô Dương (SN 1983, ngụ tại TP Thủ Đức, TPHCM).
Chiếc bàn được đặt ngay trước xưởng giày da của anh Dương, nơi phải đi qua một đoạn sâu hút mới đến.

Mỗi cuối tuần, anh Dương lại ngồi sửa giày miễn phí cho người có hoàn cảnh khó khăn (Ảnh: Nguyễn Vy).
Cứ mỗi cuối tuần, người bán vé số, nhặt ve chai,… lại lui tới, nhờ anh Dương sửa giúp đôi dép, chiếc giày để mang đi mưu sinh. Người này sửa xong lại giới thiệu cho người kia. Thấm thoát, anh Dương đã sửa giày miễn phí cho người lao động nghèo suốt 8 năm qua.
“Tôi thấy dù sao mình cũng bảo hành giày, dép trọn đời cho khách hàng nên cũng không ngại dành thêm thời gian sửa miễn phí cho người nghèo”, anh chia sẻ.
Trong khi các công nhân khác đang tất bật soạn hàng bên trong, anh Dương cũng cặm cụi ở quầy giày phía trước. Mồ hôi thấm đẫm trên trán cũng không che được nụ cười hạnh phúc của người đàn ông đang làm một việc dù không được trả công đồng nào.
Anh Dương kể lại rằng tháng trước, anh vừa sửa xong đôi giày cho cậu nhóc bán vé số mắc bệnh thiểu năng trí tuệ. Nhìn cậu nhóc ngây ngô, thích thú khi đôi giày không còn khập khiễng, rách rưới đủ chỗ, anh cũng vô thức mà nở nụ cười.

Nhìn người khác có chiếc giày lành lặn để mang, anh Dương cảm thấy vô cùng hạnh phúc (Ảnh: Nguyễn Vy).
“Tôi sửa giày miễn phí không phải để giúp người khác, mà đang giúp bản thân mình”, anh cười, nói. Sau câu này, người đàn ông bắt đầu kể lại hành trình từ một cậu nhóc bụi đời đến ông chủ tiệm giày da của mình.
Anh Dương cho hay anh vốn sinh ra tại một gia đình nghèo ở tỉnh Bình Dương, với 9 người anh em. Nhà đông con, bố lại mất sớm, mẹ anh một mình tần tảo đủ cách nhưng không tài nào nuôi và dành tình cảm đủ đầy cho hết thảy 9 người con.
Thấy hoàn cảnh gia đình khó khăn, anh Dương lúc ấy, quyết định rời nhà để vào TPHCM lập nghiệp. Cuộc sống bụi đời của cậu nhóc 13 tuổi cũng bắt đầu từ đó.
Ý chí thay đổi số phận
Thời gian đầu, anh xin vào làm công nhân với mức lương ít ỏi. Vì thiếu tình thương gia đình, Dương trở thành một cậu nhóc quậy phá, chuyện tụ tập với đám trẻ bụi đời. Anh nhớ rõ mình từng là một người ngỗ nghịch, ăn nói láo xược và rất dễ học theo bạn bè làm người xấu.

Dù sửa giày không công, anh Dương luôn làm vô cùng tỉ mỉ (Ảnh: Nguyễn Vy).
Sợ tương lai của Dương sẽ đi theo con đường không tốt, một người quen đã giới thiệu cho anh đến học việc tại một xưởng giày ở quận 4.
“Nghe người chị giới thiệu làm ở đây nhiều tiền, tôi mới thích thú rồi đi ngay. Xưởng giày đó là của một gia đình bình thường, 2 vợ chồng và 1 người con trai”, anh kể lại.
Những tưởng bản thân sẽ được đối xử như những người chủ cũ, nhưng anh Dương lại bất ngờ khi gia đình này xem anh như con trai trong nhà. Thậm chí, anh còn gọi con trai của ông chủ là “anh hai”, được cho ăn, ở, dạy cách ăn nói, đi đứng, xưng hô như một con người đàng hoàng.
Anh còn được gia đình này hỗ trợ cho đi học bổ túc văn hóa và truyền cho nghề làm giày da. Nhờ vậy, anh mới trở thành một thanh niên vô cùng chăm chỉ, ham học hỏi.
Lớn lên, anh quyết định mở xưởng giày, dép cho riêng mình. Tuy nhiên, lần khởi nghiệp đầu tiên thất bại đã khiến anh rơi vào nợ nần đến hàng tỷ đồng.
Không khuất phục trước khó khăn, năm 2016, anh Dương quyết định mở xưởng giày, dép một lần nữa. Nhờ những bài học từ lần khó khăn trước, xưởng sản xuất ngày càng thành công, đơn hàng đến liên tục.
“Dù không máu mủ, ruột thịt nhưng gia đình ấy vẫn thường xuyên liên lạc, cho lời khuyên và động viên tôi. Mặc dù bây giờ xưởng có chút khó khăn vì tình hình kinh tế chung, nhưng vẫn khá ổn định. Tôi từ một cậu nhóc bụi đời, không ngờ mình có thể làm chủ cả một xưởng sản xuất như vậy”, anh Dương xúc động, nói.

Đối với anh, việc làm này không phải cho đi mà là nhận lại (Ảnh: Nguyễn Vy).
Để trả ơn gia đình đã giúp mình, anh Dương đã suy nghĩ đủ cách. Tuy nhiên, người chủ cũ chỉ khuyên anh làm điều gì đó có ích cho đời, vậy là đã đủ trả ơn cho họ. Vì thế, chàng trai quyết định vừa điều hành xưởng giày, vừa sửa giày miễn phí cho người có hoàn cảnh khó khăn.
“Làm việc này, tôi thấy bản thân nhẹ nhõm và trân trọng cuộc sống hơn. Nhận những đôi giày rách trên tay, chứng kiến người nghèo phải đi chân đất, tôi cảm thấy mình may mắn hơn rất nhiều người. Mỗi một đôi giày lành lặn trao lại cho họ, tôi thấy bản thân hạnh phúc hơn rất nhiều, cảm giác như mình đang được nhận lại chứ không hẳn là cho đi”, anh Dương bày tỏ.
Tin tức An sinh xã hội, thông tin đào tạo việc làm
- « Previous Page
- 1
- …
- 3
- 4
- 5
- 6
- 7
- …
- 14
- Next Page »